Portrait of Bui Quang Minh
University

Bốn năm đại học và sự cố gắng bền bỉ

Một ghi chép ngắn về hành trình đi qua bốn năm đại học: không phải lúc nào cũng rực rỡ, nhưng mỗi ngày đều là một lần chọn tiếp tục.

Bui Quang Minh

Jul 07, 2026 3 mins read

Published

Jul 07, 2026

Category

University

Bốn năm đại học và sự cố gắng bền bỉ

Có những hành trình khi nhìn lại mới thấy mình đã đi xa hơn rất nhiều so với cảm giác lúc đang bước từng ngày. Bốn năm đại học với tôi là một hành trình như vậy: có kỳ vọng, có áp lực, có những lần nghi ngờ bản thân, và cũng có rất nhiều khoảnh khắc âm thầm tự nhắc mình rằng phải cố thêm một chút nữa.

Năm đầu tiên là lúc mọi thứ còn mới. Môi trường mới, cách học mới, những người bạn mới, và cả cảm giác phải tự chịu trách nhiệm nhiều hơn cho lựa chọn của mình. Tôi từng nghĩ chỉ cần chăm chỉ là đủ, nhưng đại học dạy tôi rằng chăm chỉ cần đi cùng định hướng, kỷ luật và khả năng tự học.

Đến những năm tiếp theo, khó khăn bắt đầu rõ hơn. Có lúc bài vở chồng lên nhau, deadline đến liên tục, kiến thức chuyên ngành không dễ nuốt, còn bên ngoài lớp học là vô số câu hỏi về tương lai. Mình sẽ làm gì? Mình có đủ giỏi không? Mình có đang đi đúng đường không? Những câu hỏi đó không biến mất ngay, nhưng chúng khiến tôi học cách nghiêm túc hơn với từng ngày.

Điều quan trọng nhất tôi nhận ra là sự cố gắng không phải lúc nào cũng trông thật hào nhoáng. Nhiều khi nó chỉ là ngồi lại sửa một lỗi nhỏ trong project, đọc thêm một tài liệu khi đã mệt, bắt đầu lại sau một lần làm chưa tốt, hoặc giữ lời hứa với chính mình dù không ai nhìn thấy. Chính những việc nhỏ đó tích lại thành năng lực, thành sự tự tin và thành bản lĩnh.

Bốn năm đại học cũng không chỉ là điểm số hay bằng cấp. Đó là nơi tôi học cách làm việc với người khác, cách chịu trách nhiệm với sản phẩm mình tạo ra, cách lắng nghe phản hồi, và cách đứng dậy sau những lần chưa đạt kỳ vọng. Có những bài học không nằm trong giáo trình, nhưng lại theo mình rất lâu.

Nếu phải tóm gọn hành trình này bằng một câu, tôi sẽ nói: mình không trở nên tốt hơn chỉ nhờ những ngày dễ dàng. Mình trưởng thành nhờ những ngày vẫn tiếp tục dù không chắc mọi thứ sẽ ổn.

Bốn năm ấy không hoàn hảo, nhưng đáng giá. Và nếu có điều gì tôi muốn giữ lại sau cùng, đó là niềm tin rằng sự bền bỉ, khi được lặp lại đủ lâu, sẽ âm thầm mở ra những cánh cửa mới.