
Bài phát biểu Tân thủ khoa Greenwich Việt Nam – Đà Nẵng
Không có cây nào bị lãng quên. Chia sẻ từ hành trình bốn năm của một người từng muốn dừng việc học, đến ngày đứng trên bục thủ khoa.

Bui Quang Minh
Jul 10, 2026 • 6 mins read
Published
Jul 10, 2026
Category
University
Phiên bản tiếng Việt
Kính thưa Ban Giám hiệu Nhà trường, Quý thầy cô, cán bộ, chuyên viên và toàn thể đội ngũ nhân viên Nhà trường, Quý phụ huynh, Và các tân cử nhân thân mến,
Hôm nay, được đứng tại đây với danh hiệu Tân thủ khoa của Greenwich Việt Nam – cơ sở Đà Nẵng là một niềm vinh dự rất lớn đối với em.
Nhưng thật lòng mà nói, em tin rằng không ai trong chúng ta có thể đứng ở đây chỉ bằng nỗ lực của riêng mình.
Thay mặt toàn thể tân cử nhân, em xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất.
Chúng con xin cảm ơn quý phụ huynh vì những hy sinh thầm lặng và tình yêu thương vô điều kiện.
Chúng em xin cảm ơn Ban Giám hiệu, quý thầy cô và toàn thể đội ngũ Nhà trường đã luôn hướng dẫn và đồng hành cùng chúng em trong suốt những năm qua.
Và cảm ơn những người bạn — vì đã cùng nhau học tập, trưởng thành và vượt qua những thử thách.
Cho phép em, trong khoảnh khắc đặc biệt này, được gửi một lời cảm ơn riêng từ tận đáy lòng mình.
Con xin cảm ơn gia đình, đặc biệt là ba mẹ — cảm ơn vì những hy sinh và tình yêu thương đã giúp con có được ngày hôm nay.
Cảm ơn các chị gái của con, và một người đặc biệt đã luôn ở bên, ủng hộ và tin tưởng con.
Giờ đây, cho phép em được chia sẻ một chút về hành trình của mình.
Nhìn lại hôm nay, mọi thứ có thể trông như một hành trình suôn sẻ. Nhưng nếu quay ngược thời gian về trước đây, em không phải là một học sinh nổi bật.
Em chưa từng đạt danh hiệu học sinh giỏi trong suốt 12 năm học.
Em không có định hướng rõ ràng, không có mục tiêu lớn, và từng nghi ngờ liệu việc học có thực sự phù hợp với mình hay không.
Khi bước vào cánh cửa đại học, em đã từng nói với ba mẹ rằng em muốn dừng việc học lại.
Nhưng nhờ sự động viên của gia đình, em quyết định thử thêm một lần nữa — để xem mình có thể đi xa đến đâu.
Và rồi sau bốn năm, hôm nay em đứng ở đây.
Nhưng em tin rằng vị trí này không phải là thước đo để so sánh hơn kém.
Có cây nở hoa sớm. Có cây nở hoa muộn. Nhưng không có cây nào bị lãng quên cả.
Vì vậy, nếu bạn từng cảm thấy mình chậm hơn người khác…
Nếu đã từng nghi ngờ chính mình…
Thì điều đó hoàn toàn bình thường.
Em cũng từng như vậy.
Chỉ cần đừng dừng lại.
Đừng tự đóng lại cơ hội của mình quá sớm.
Trong suốt hành trình ấy, em đã học được một bài học quan trọng — một câu nói em luôn tự nhắc mình:
“Người đứng trước mắt mình, dù trông như thế nào, chắc chắn cũng có ít nhất một điểm tốt hơn mình.”
Và vì thế, em chọn cách sống khiêm tốn và nhìn thấy điều tốt đẹp ở mọi người.
Vì vậy, hãy tin vào chính mình.
Và cuối cùng, trong hành trình sắp tới, em mong tất cả chúng ta luôn bình an.
Sau hôm nay, mỗi người sẽ bước trên một con đường khác nhau và mở ra một chương mới.
Dù chặng đường phía trước có ra sao, mỗi chúng ta đều là nhân vật chính trong cuộc đời mình, và chính chúng ta quyết định câu chuyện ấy sẽ tiếp diễn như thế nào.
Vì vậy, hãy sống theo cách khiến bạn tự hào.
Hãy dũng cảm với lựa chọn của mình.
Xin chúc mừng tất cả các bạn.
Chúng ta đã làm được rồi.
Xin cảm ơn.
English Version
Respected Board of Directors, Distinguished lecturers, staff, and faculty members, Dear parents, And my fellow graduates,
Today, standing here as the Valedictorian of Greenwich Vietnam – Da Nang campus is a great honor for me.
But honestly, I believe none of us could stand here today on our own.
On behalf of all the new graduates, I would like to express our deepest gratitude.
We sincerely thank our parents for their silent sacrifices and endless love.
We are deeply grateful to the Board, our lecturers, and all university staff for their guidance and support throughout these years.
And thank you to our friends — for growing, learning, and overcoming challenges together.
Please allow me, in this special moment, to say a personal thank you from the bottom of my heart.
To my family, especially my mom and dad — thank you for your sacrifices, your love, and for making this day possible.
Thank you to my sisters, and to someone special who has always supported and believed in me.
Now, please allow me to share a little about my journey.
Looking at today, it may seem like everything has been smooth.
But if we go back in time, I was not an outstanding student.
I never received the title of “Excellent Student” during my 12 years of school.
I had no clear direction, no strong goals, and I even doubted whether studying was right for me.
When I first stood at the doors of the university, I even told my parents I wanted to stop studying.
But with their encouragement, I decided to try one more time — just to see how far I could go.
And after four years, today I am standing here.
But I believe this position is not a measure of who is better than anyone else.
Some trees bloom early. Some bloom later. But none of them are forgotten.
So if you have ever felt slower than others…
If you have ever doubted yourself…
That is completely normal.
I have felt that way too.
Just don’t stop.
Don’t close off your own opportunities too early.
During this journey, I learned one important lesson — a sentence I always remind myself of:
“The person standing in front of you, no matter who they are, surely has at least one thing they do better than you.”
And that is why I choose to stay humble and see the good in everyone.
So believe in yourself.
And finally, as we begin the journey ahead, I wish for all of us to stay safe and at peace.
After today, each of us will walk a different path and begin a new chapter.
No matter what lies ahead, we are the main characters of our own lives, and we decide how our story continues.
So live in a way that makes you proud.
Be brave with your choices.
Congratulations.
We did it.
Thank you.